
Hôm nay là một ngày nhiều sự kiện, đâm ra nàng cứ luẩn quẩn với việc chọn chủ đề cho blog, xem cái nào xôm tụ hấp dẫn nhất mừng ngày phụ nữ Việt Nam. Thôi thì chốt lại với chủ để mà nàng đã hứa hẹn như con chim với các bạn bao ngày nay. Vầng, chỉ một và duy nhất một chủ đề: CHÓ!
Cũng phải thanh minh thanh nga với các bạn lý do tại sao nàng lại trễ hẹn lâu như vậy (giải thích với bạn đọc nào có tí chút ngóng chờ bộ sưu tập chó của nàng). Đó là vì thời tiết ở bển. Nếu trời không nắng đẹp, khô ráo và bớt rét một chút thì tất nhiên, không ai dở hơi dắt chó ra đường làm gì. Chó sẽ bị cảm lạnh, bị ướt lông, bị hắt xì, rất tốn kém tiền đưa đi bác sĩ chích kháng sinh. Chính vì thế mà nhiếp ảnh gia Chó xù đã không thể thực hiện ước mơ lớn lao của nàng: hoàn thành một bộ ảnh chó hoành tráng chưa từng có. Tất nhiên, là chó bị chụp trộm.
May thay, tối hôm kia, khi nằm ngửa bụng ngắm trời đêm, nhiếp ảnh gia Chó xù tự nhiên thấy mây vén ra nhẹ nhàng, và hàng triệu ngôi sao xuất hiện lấp lánh lung linh, báo hiệu một ngày ít mây, gió thổi nhẹ, nắng nhạt và trời quang, sau cả một tuần mưa phùn gió bấc. Vậy là ngay hôm sau, kết thúc buổi học là Chó xù vội vàng vác cái máy ảnh Nikon to uỳnh đi rình chụp trộm các bạn. Tất cả là vì nàng, tất cả là vì tinh thần ngày lễ Phụ nữ Việt Nam bất diệt.
Chó cũng là một xã hội thu nhỏ. Không kể đến tên khoa học của các giống chó (vì có kể ra thì đa số các bạn cũng di chuột nhanh qua cho đỡ mệt óc), mà chỉ kể đến nhân dạng, cách cư xử, thái độ, ta cũng biết con chó đó tương tự loại người nào. Ngoài ra, có một điểm có thể rút ra là: Chó cũng có mốt thời trang. Giả dụ đây là chương trình Fashion TV, nàng có thể thuyết minh như sau: “Mùa thu đông năm nay, trên đường phố, ta có thể thấy xu hướng mốt mới nhất là đeo khăn quàng cổ kiểu Cao bồi Viễn Tây, nhẹ nhàng và thanh lịch. Từ tiểu thư lông xù yểu điệu, sư phụ võ đang Labrador đến thằng nhà quê quắt queo lông lá tơi tả (nhưng dáng đi cũng tinh tướng ra phết, khăn lại còn có hiệu nhé: Jack Wolfskin với lôgô bàn chân chó).”



Dẹp qua chuyện mốt miếc mà quay lại với các đặc điểm khác. Chẳng hạn như cách hành xử. Một bạn lông xù đầu to chân ngắn bụng phệ, nhìn thấy giai thì tít lên, nhưng thoắt cái, thấy cái ống kính đen ngòm chĩa vào người là len lén nấp ra sau chân chủ.



Hoặc là chỉ nhìn mặt, ta có thể bắt được hình dong của các bạn chó. Có bạn trông tủn mủn, ti tiện như thằng ăn cắp ở ga điện ngầm

Có bạn trông như lãng tử Yến Thanh, lông bay phấp phới, dáng đi thanh thoát, đẹp đến tê lòng

Lại có bạn trông như thằng lang thang, thản nhiên nằm liếm láp giữa đường

Hoặc có 2 bạn Boxer trông oách như bảo vệ dân phòng, đứa ngồi lì lì buồn buồn xa xăm, nhưng có đứa doạ cắn nhiếp ảnh gia.


Thế mới biết đi chụp trộm chó cũng nguy hiểm chẳng kém gì đi rình săn ảnh các celebrity cởi trần phơi nắng, lớ phớ là ăn đòn ngay.
Kết thúc một ngày làm việc mệt nhọc, nàng và nhiếp ảnh gia Chó xù thân ái dành tặng bạn đọc 2 bức ảnh đầy ý nghĩa – 2 cảnh đời ngang trái. Dù ta cùng chung dòng máu, dù ta đẹp trai ngang nhau, nhưng không có nghĩa là ta được sung suớng như nhau. Cụ thể ở đây, dù ta đều là Rott (về Việt Nam mỗi đứa trị giá cả nghìn $ cơ đấy), nhưng đứa được uống café, nằm như sếp sòng sưởi nắng

Có đứa lại phải chịu cảnh ra giữa đường ăn xin, nhưng vẫn nhất nhất nhẫn nại nằm bên chủ. Thế mới biết, chó là bạn tốt nhất của con người, lúc nào cũng thế


Mong rằng các bạn đọc xong blog này sẽ không cho rằng nàng và Chó xù bị hấp hơi mới vất vả cực nhọc suốt bao ngày nay: một đứa đi săn ảnh, một đứa ngồi nhà nhèo nhẽo giục giã. Chắc chúng mình đã không tốn công, vì thể nào cũng có bạn đọc tủm tỉm cười khi xem ảnh, thế là quý lắm rồi, bạn nhỉ?!
Theo blog của chó Xù