Mình nghĩ thực ra chó cũng như ng mỗi con đều có tính cách riêng biệt, và với mình cún cũng cần đc phát triển tính cách tự do ko nên wa áp đặt (tính cách giúp đánh dấu nó là 1 cá thể riêng biệt và duy nhất), giáo dục của chủ chỉ là 1 phần để giúp nó phát triển tính cách của nó theo hướng tốt mà thui...nhà mình nuôi cún thực ra cũng ko dạy nó lệnh ngồi, lệnh nằm hay lệnh gì cả (trc đây gđ cũng muốn cho pé đi học nhưng tính cách pé quá ư mạnh mẽ va k thích bị áp đặt, va chỉ quấn quýt với riêng chủ nên mình sợ cho nó đi học nó phản kháng bỏ chạy mất)...nhưng bé Phúc nhà mình vẫn hiểu hết ý chủ. Cái này mình nghĩ là do chúng ta chịu khó dành nhiều thời gian giao tiếp với cún, dần dà nó sẽ hiểu đc ngôn ngữ , ý chủ ra sao & cái gì với chủ là hành động sai trái...Cún nhà mình từ bé đã rất "bạo lực" trong thể hiện tình thương đối với chủ, nó mừng chủ bằng cách lăn vào "cắn yêu tay chủ" ko thương tiếc, vừa cắn vừa hoắc đuôi mừng rỡ (hồi nhỏ răng nó sắt nhọn nên cắn rất đau, lúc đó đối với mình buổi sáng thức dậy gặp nó là 1 ác mộng)..Đến nay cún của mình đã bớt cắn yêu tay chủ và cũng biết cách điều chỉnh cắn sao cho chủ ko đau. Mình ko ngăn cản nó cắn vì mình thấy đó là 1 hành động yêu thương đặc biệt của nó dành cho chủ

. Ngoài việc cắn thì cún từ nhỏ đã rất nghe lời (mình ko đánh, nều đánh chỉ dùng giấy báo, mà chủ yếu nạt nó lớn tiểng những khi nó làm sai như ăn bậy, kéo chủ đi theo ý mình..vv)...Dù hay cắn yêu tay chủ nhưng khi nó ăn bậy, mình vẫn thoải mái dễ dàng mở hàm nó để cướp lại đồ ăn mà nó hàon toàn ko phản ứng mà lại hoàn toàn thuần phục theo ý mình. Mỗi khi nó đang nóng giận vì nó ko đc làm theo ý mình thì nó tự xả cơn nóng bằng cách ra sân đào xi măng điên cuồng, hoàn toàn ko có thái độ gầm gừ đe dọa chủ. Theo quan điểm của mình, thì có lẽ cái gì cũng vậy, dù là người hay cún nếu mính yêu thương và tôn trọng đối phương thì ngược lại đối phương cũng làm thế với mình, và giáo dục thì nên biết điều chế giữa cương và nhu đúng lúc. Hii, là quan điểm của mình thui, có j ko đúng thì cũng bỏ qua nhé!
